Nhà văn Nguyên Hồng và câu chuyện về cái nậm rượu ...

Nhà văn Nguyên Hồng và câu chuyện về cái nậm rượu …

Chuyện của Sao Giải trí Sự kiện trong tuần Văn hóa Văn học Xã hội

Nhà văn Nguyên Hồng là tác giả của những tác phẩm “vang bóng một thời” trên văn đàn nước Việt: Bỉ vỏ, Những ngày thơ ấu, Sóng gầm, Thù nhà nợ nước…

Ông có cái thú uống rượu, mà chỉ uống độc một thứ rượu: rượu trắng, nhưng phải là rượu gạo. Ông uống một cách nâng niu, dịu dàng, không uống nhanh mà từ từ, không uống xô bồ mà nhâm nhi, nhấm nháp để thưởng thức cái hương, cái vị đầy quyến rũ của rượu, đồng thời để thưởng thức cái cảm giác lâng lâng, thoát tục. Một trong những vật dụng gắn bó với nhà văn Nguyên Hồng “như hình với bóng”, mà gia đình ông còn lưu giữ được, đó là cái nậm rượu của Nguyên Hồng.

Sinh thời, trong một bữa uống rượu với một vài nhà thơ, nhà văn và thầy giáo dạy văn của trường cấp 3 Bình Lục (Hà Nam), Nguyên Hồng “bật mí” về giá trị độc đáo của vật dụng này. ông Bùi Cường, người từng tham gia cuộc rượu nói trên kể lại rằng: Khi cuộc rượu đã bắt đầu một lúc, Nguyên Hồng nheo cặp mắt cười, tay cứ xoay xoay cái chai rượu trên bàn, lắc lắc chòm râu đen nhánh, rồi hạ giọng:

– Uống rượu bằng chai mất cả tự  nhiên. Rượu vơi đến đâu buồn đến đấy! Còn chén cuối cùng cũng “công khai” luôn! Tôi uống hay anh uống cũng đều mất hết ngon. Uống rượu bằng nậm thoải mái hơn. Anh cứ việc rót, tôi cứ việc uống. Hết, còn, mặc kệ cái nậm. Thế mới hay chứ?

Nhà văn Nguyên Hồng và câu chuyện về cái nậm rượu ... - Ảnh 1

Đoạn, ông cầm chai rượu rót đầy vào những chén còn vơi, rồi nhấm nháp, giảng giải về cái hồn thơm, cái thâm ý của người xưa ẩn trong cái nậm rượu:

– Cái nậm… nó thắt cổ bồng rồi nó vươn cổ dài dài… thế này này, đầu miệng nó hơi loe loe một chút. Anh muốn dốc nhanh, nó vội, phàm phu một chút là nó cứ ọc ọc rồi toé ra ngoài, nó không vào chén đâu nhá! Phải nhẹ tay, phải thư thái, nghiêng nậm mà rót, rượu sẽ chảy đều thành một sợi mảnh mai trong suốt, đủ cho hương rượu lan toả. Chén rượu không nổi bọt, không lắng, tạt ra ngoài mất giọt nào. Rồi thế này nữa nhé: Khi ta đã ngà ngà, tay đũa, tay chén có lóng ngóng mà va vào cái nậm, nó lăn kềnh ra chiếu, nó cũng chỉ sặc dăm ba cái, mới tốn mất một chén con là cùng!

Nguyên Hồng lắc đầu chỉ vào cái chai rượu, phân trần:

– Còn cái anh chai này mà ngã đùng xuống, thì ào ào mà tuôn ra bằng… thích!

Nghe tới đây, cả cuộc rượu cùng ồ lên: “Trời! Thì ra cái nậm như thế!”. Ai đó đã kêu lên: “Cái nậm muôn năm! Nguyên Hồng muôn năm!”. Đúng là chỉ qua con mắt tinh đời của nhà văn Nguyên Hồng, cái nậm mới thực sự được “lên ngôi” với giá trị vốn có của nó! 

Nguồn tổng hợp

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *